
Hôm qua, Vy tình cờ lục ra được được tấm ảnh chụp ở hiệu sách của bác Yoshinori ở thành phố Osaka năm 2019.
Con trai bác biết tiếng Anh nên trong lúc là cà trong tiệm mình và anh đã bắt chuyện với nhau:
– Sao em lại đi du lịch một mình?
– Em muốn đi đến một nơi không ai biết em và đi lang thang ở các hiệu sách, ga tàu.. rồi trở về nhà và nơi làm việc với một trạng thái tinh thần vui nhất. À, anh biết không sau này nghỉ hưu em muốn mở một hiệu sách có bán trà và cafe cho khách nữa…
– Sao lại không phải là bây giờ mà phải đợi đến lúc em nghỉ hưu?
– À, em còn nhiều thứ phải làm, ý em là thực tế ấy. Em vốn nghĩ bán sách là một công việc thi vị, lãng mạn nhưng dành cho những ai đã rảnh hết nợ đời rồi ấy …
– Ôi, em đúng là suy nghĩ già dặn hơn tuổi em đấy. À mà lúc nãy em nói tác giả Nhật em thích là Murakami Haruki nhỉ?
– Vâng, em đọc gần như hết các tiểu thuyết của ông ấy
– Cả cuốn “Biên niên ký chim vặn dây cót” chứ ?
– Ôi tất nhiên rồi, đó là cuốn sách gối đầu giường của em. Năm 2014 lúc đó em bị một cuộc “khủng hoảng hiện sinh” nặng kiểu như các nhân vật chính của Murakami thường vật lộn với việc tìm kiếm “bản lai diện mục” (identity) của mình ấy. Và có lẽ cuốn tiểu thuyết này là cứu cánh của em lúc đó. Em quyết định bỏ học dù chỉ còn ít tháng nữa là xong học phần và trở về VN rồi đi bụi vài tháng với valise đầy sách tâm lý và triết học, đơn giản em muốn hiểu chính mình hơn.
– Và rồi em đạt được mục đích chứ?
– Ừm… chỉ khoảng 30% thôi. Mọi thứ chỉ thực sự sáng tỏ khi em dấn thân vào cuộc đời bằng những hành động cụ thể. Em làm việc này việc kia, em gặp đủ thể loại người, em va đập với hiện thực…Em từng ngây thơ tin vào tất cả, từng cực đoan ngờ vực tất cả và cuối cùng là lầm lũi góp nhặt từng mảnh tin yêu phù hợp với bản ngã của mình…
– Woh, trùng hợp nhỉ! Đây cũng là cuốn khiến anh bỏ ngang công việc tài chính ngân hàng để về mở một tiệm Ramen ở con phố kế bên đó. Từ năm 16 tuổi anh đã mơ đến một tiệm Ramen của mình, nhưng anh học và làm ngân hàng vì đơn giản mọi người nghĩ anh nên như thế. Em biết một hôm anh quyết định “nổi loạn” là khi nào không? Là lúc anh đọc đi đọc lại và lẩm bẩm mấy chục lần đoạn Okada Toru nói với Kumiko
trong sách:
“𝑪𝒖𝒐̣̂𝒄 𝒔𝒐̂́𝒏𝒈 𝒏𝒂̀𝒚 𝒗𝒐̂́𝒏 đ𝒐̛𝒏 𝒈𝒊𝒂̉𝒏, 𝒄𝒂̀𝒏𝒈 đ𝒐̛𝒏 𝒕𝒉𝒖𝒂̂̀𝒏 𝒄𝒂̀𝒏𝒈 đ𝒆̂́𝒏 𝒈𝒂̂̀𝒏 𝒗𝒐̛́𝒊 𝒕𝒂̂𝒎 𝒍𝒊𝒏𝒉 𝒄𝒖̉𝒂 𝒎𝒊̀𝒏𝒉 𝒉𝒐̛𝒏. 𝑬𝒎 𝒂̣, 𝒏𝒆̂́𝒖 𝒆𝒎 𝒎𝒖𝒐̂́𝒏 𝒄𝒐́ 𝒎𝒐̣̂𝒕 𝒄𝒐𝒏 𝒎𝒆̀𝒐 𝒆𝒎 𝒄𝒉𝒊̉ 𝒄𝒂̂̀𝒏 𝒄𝒉𝒐̣𝒏 𝒎𝒐̣̂𝒕 𝒄𝒖𝒐̣̂𝒄 𝒔𝒐̂́𝒏𝒈 𝒎𝒂̀ 𝒕𝒓𝒐𝒏𝒈 đ𝒐́ 𝒄𝒐́ 𝒎𝒐̣̂𝒕 𝒄𝒐𝒏 𝒎𝒆̀𝒐.”
Em thấy không? Khi em đã hiểu được những gì mình cần làm để cởi trói tư duy và xác định thế lực khách quan nào đang kìm kẹp em trong cái bản án chung thân với cái sự đẹp đẽ, tròn trỉnh chỉ để thiên hạ nhìn vào tán dương …thì ít nhất em đã có một sự tự trị trong tâm thức rồi đó!
– Ôi! Em hiểu ý anh rồi. Một khi đã có sự tự trị trong tâm thức thì dẫu phải sống trong bất kỳ một trật tự xã hội, khuôn thước nào thì mình vẫn có tự do tuyệt đối anh nhỉ ít nhất là trong tư tưởng!
– Em hiểu vấn đề nhanh đấy cô bé hahaa
—-
Hôm nay mình nghĩ thật nhiều về câu nói của người anh năm ấy…
Cuộc sống vốn dĩ giản đơn, nhưng để trở về với tâm linh đơn thuần của mình cần rất nhiều dũng cảm.
Trong triết học hiện sinh Pháp có một quan điểm của Jean Paul Sartre mà Vy rất tâm đắc:
“𝗟’𝗲𝘅𝗶𝘀𝘁𝗲𝗻𝗰𝗲 𝗽𝗿𝗲́𝗰𝗲̀𝗱𝗲 𝗹’𝗲𝘀𝘀𝗲𝗻𝗰𝗲” – “𝗧𝗼̂̀𝗻 𝘁𝗮̣𝗶 đ𝗶 𝘁𝗿𝘂̛𝗼̛́𝗰 𝘆𝗲̂́𝘂 𝘁𝗶́𝗻𝗵.”
Nghĩa là anh phải tồn tại, dấn thân; phải quăng quật bản thân mình vào thế giới hỗn độn này để nếm trải hết tư vị ngọt bùi cay đắng …để rồi đến cuối cùng anh tìm ra bản chất (yếu tính) của cuộc sống và lựa chọn một triết lý (philosophy) phù hợp cho riêng mình, chứ không phải đi theo qui trình ngược lại là thâu nạp quá nhiều lý thuyết, quan điểm, cơ sở lý luận hàn lâm sách vở rồi sau đó áp dụng vào đời sống.
Khoảng một năm năm trở lại đây quá trình lập nghiệp và đời sống tình cảm cá nhân đã cho mình đối diện với những trải nghiệm, tình huống vượt quá tầm vóc của chính mình, nhưng rõ ràng đi qua những cơn bão táp đó ta mới nhìn thấy tâm hồn có một chiều kích khác khi buộc phải có những vận động để thích nghi không ngừng.
Thực tế đôi khi là trần trụi và quá đỗi khắc nghiệt. Người trưởng thành ai cũng nhìn thấy điều đó nên thường trang bị một lớp khiên chắn và áo giáp dày dặn để tránh tổn thương. Thừa mứa ngờ ngực, phòng bị nhưng thiếu vắng đức tin.
𝐕𝐨̛́𝐢 𝐦𝐢̀𝐧𝐡, 𝐤𝐞̉ 𝐦𝐚̣𝐧𝐡 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐩𝐡𝐚̉𝐢 𝐥𝐚̀ 𝐤𝐞̉ 𝐨𝐚𝐢 𝐩𝐡𝐨𝐧𝐠 𝐚́𝐨 𝐠𝐢𝐚́𝐩 𝐧𝐠𝐮̛̣𝐚 𝐱𝐞 𝐧𝐚𝐦 𝐜𝐡𝐢𝐧𝐡 𝐛𝐚̆́𝐜 𝐜𝐡𝐢𝐞̂́𝐧 𝐭𝐫𝐚̆𝐦 𝐭𝐫𝐚̣̂𝐧 𝐭𝐫𝐚̆𝐦 𝐭𝐡𝐚̆́𝐧𝐠 𝐦𝐚̀ 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐛𝐢̣ 𝐱𝐮̛𝐨̛́𝐜 𝐝𝐚.
𝐊𝐞̉ 𝐦𝐚̣𝐧𝐡 𝐥𝐚̀ 𝐤𝐞̉ 𝐝𝐚́𝐦 𝐝𝐮̀𝐧𝐠 đ𝐞̂́𝐧 𝐓𝐑𝐀́𝐈 𝐓𝐈𝐌 đ𝐞̂̉ 𝐝𝐚̂́𝐧 𝐭𝐡𝐚̂𝐧
𝐝𝐚̂̃𝐮 đ𝐚̃ 𝐩𝐡𝐚̉𝐢 𝐤𝐢𝐧𝐡 𝐪𝐮𝐚 𝐛𝐢𝐞̂́𝐭 𝐛𝐚𝐨 𝐛𝐚̂́𝐭 𝐭𝐫𝐚̆́𝐜 𝐜𝐮̉𝐚 𝐜𝐮𝐨̣̂𝐜 đ𝐨̛̀𝐢 𝐯𝐚̀ 𝐥𝐨̀𝐧𝐠 𝐧𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢.
Đ𝑎𝑢 𝑡ℎ𝑖̀ đ𝑎̃ 𝑠𝑎𝑜 𝑛𝑒̂́𝑢 𝑡𝑎 𝑐ℎ𝑎̂́𝑝 𝑛ℎ𝑎̣̂𝑛 đ𝑜́ 𝑙𝑎̀ 𝑐𝑎́𝑖 𝑔𝑖𝑎́ 𝑝ℎ𝑎̉𝑖 𝑡𝑟𝑎̉ 𝑐ℎ𝑜 𝑣𝑖𝑒̣̂𝑐 đ𝑖 đ𝑒̂́𝑛 𝑐𝑢̀𝑛𝑔 𝑣𝑜̛́𝑖 𝑡𝑖𝑒̂́𝑛𝑔 𝑛𝑜́𝑖 𝑠𝑎̂𝑢 𝑡ℎ𝑎̆̉𝑚 𝑏𝑒̂𝑛 𝑡𝑟𝑜𝑛𝑔 𝑐𝑢̉𝑎 đ𝑢̛́𝑐 𝑡𝑖𝑛 𝑣𝑎̀ 𝑡𝑖̀𝑛ℎ 𝑦𝑒̂𝑢 𝑡ℎ𝑢𝑎̂̀𝑛 𝑘ℎ𝑖𝑒̂́𝑡 ?
Có lẽ, thời đại ngày nay con người ta rất dễ mắc phải
khủng hoảng hiện sinh hay nói cách khác là khủng hoảng mục đích sống và cảm giác đánh mất “bản lai diện mục” (identity) hay cũng có thể gọi là thất lạc bản sắc cá nhân, bản ngã…
Mình đã chọn một cách thế để đối diện với khủng hoảng hiện sinh như triết gia Albert Camus đã nói:
“𝗠𝗲𝗻 𝗺𝘂𝘀𝘁 𝗹𝗶𝘃𝗲 𝗮𝗻𝗱 𝗰𝗿𝗲𝗮𝘁𝗲. 𝗟𝗶𝘃𝗲 𝘁𝗼 𝘁𝗵𝗲 𝗽𝗼𝗶𝗻𝘁 𝗼𝗳 𝘁𝗲𝗮𝗿𝘀.”
(𝗖𝗼𝗻 𝗻𝗴𝘂̛𝗼̛̀𝗶 𝗽𝗵𝗮̉𝗶 𝘀𝗼̂́𝗻𝗴 𝘃𝗮̀ 𝘀𝗮́𝗻𝗴 𝘁𝗮̣𝗼. 𝗦𝗼̂́𝗻𝗴 𝗰𝗵𝗼 đ𝗲̂́𝗻 𝗺𝘂̛́𝗰 𝗿𝗼̛𝗶 𝗹𝗲̣̂.)
Trước khi khép lại tản văn nho nhỏ này, tôi mến tặng bạn -người đang đọc blog này cũng như chính tôi một trích dẫn dễ thương như bên dưới. Tôi không phải là người theo chủ nghĩa “lạc quan phi thực tế”. Chỉ là tôi hiểu rằng khi đã đi qua mưa khói hồng trần, dẫu còn những thiếu sót, vụng về thì chúng ta vẫn xứng đáng được xót thương, khích lệ và bước tiếp dưới ánh nắng mặt trời với một trái tim rộng mở.
“𝙄𝙣 𝙢𝙮 𝙡𝙞𝙛𝙚, 𝙄’𝙫𝙚 𝙡𝙞𝙫𝙚𝙙, 𝙄’𝙫𝙚 𝙡𝙤𝙫𝙚𝙙, 𝙄’𝙫𝙚 𝙡𝙤𝙨𝙩, 𝙄’𝙫𝙚 𝙢𝙞𝙨𝙨𝙚𝙙, 𝙄’𝙫𝙚 𝙝𝙪𝙧𝙩, 𝙄’𝙫𝙚 𝙩𝙧𝙪𝙨𝙩𝙚𝙙, 𝙄’𝙫𝙚 𝙢𝙖𝙙𝙚 𝙢𝙞𝙨𝙩𝙖𝙠𝙚𝙨, 𝙗𝙪𝙩 𝙢𝙤𝙨𝙩 𝙤𝙛 𝙖𝙡𝙡, 𝙄’𝙫𝙚 𝙡𝙚𝙖𝙧𝙣𝙚𝙙.”
Tạm dịch thoáng nghĩa:
Trong đời mình, em đã sống, đã yêu, đã mất mát, đã từng bỏ lỡ cơ hội, em đã đau đớn tận cùng, em đã tin yêu, em đã phạm phải sai lầm, nhưng trên tất cả em đã được HỌC những gì cần phải học trong hành trình phát triển tâm linh và hoàn thiện chính em.
![]()
![]()
![]()
![]()
Hiền Vy
Sài Gòn 30/5/2022
See less

Bình luận về bài viết này