
-Cha…!
Sao người ta gọi cha là ngụy quân tử?
Con đã ném vào họ cái nhìn thinh không
Phải chăng cây càng cao càng đón nhiều gió chướng
Than ôi! Làm sao cho thiên hạ thấu lòng mình?
-Con gái yêu ơi, hãy nhớ
Đừng vội khen ai hay phán xét điều gì
Nghe tất cả nhưng phải sàng lọc qua lớp màng chân lý
Chắc con từng nghe qua lời Karl Marx:
“Không có gì thuộc về con người mà xa lạ với tôi”
Con gái bé nhỏ của cha ơi!
Cha là cha con, là thằng đàn ông và cũng là một phần nhân loại
Hỉ, nộ, ái, ố, tham, sân, si
Có gì thuộc về con người mà xa lạ với cha đâu
Con sẽ thấy những khoảnh khắc cha đẹp đẽ, huy hoàng
Nhưng cũng có nhiều lúc cha là gã tầm thường tận đáy
Con gái ơi đừng rạch ròi ở đời đen- trắng
Ai cũng có những mảng màu sáng tối
Gót chân A-sin và những niềm riêng khó tỏ bày
“Như Chúa,Phật phải gay go trước giờ lên ngôi Phật, Chúa”
Cha tự hỏa thiêu tà tâm trong cha cả ngàn lần
Chỉ gặn lọc rồi giữ lại những gì tốt đẹp nhất
Vì cha biết máu mình đang chảy trong huyết quản con yêu
Thiện, ác trong cha đấu tranh từng phút từng giờ
Tâm cha nguyện như lời Khổng Phu Tử:
“Phải trở thành phiên bản tốt nhất của mình mỗi ngày”
Con biết không,
Từ khi cha ngẫm về hiện sinh chủ nghĩa
Khi Jean Paul Sartre, Camus và hư không trở thành bạn đồng hành
Cha đã chất vấn mình cả triệu lần có lẻ
Ta là ai? Ta từ đâu đến và ta sẽ về đâu?
Câu hỏi trinh nguyên có từ vô thủy
Đến nay cha vẫn chưa có đáp số hài lòng
Nhưng cha ngộ ra cần phải tri ân sự chết
Con nghĩ mà xem,
Nếu cha ăn quả đào tiên rồi trường sinh bất tử
Cha chẳng vội gì đâu tìm ý nghĩa cuộc đời
Nhưng cha tỉnh táo đủ để biết
Về hữu hạn đời người và kiếp sống phù du
Thế nên, như một nhu cầu bức bối nội tại
Cha phải tìm cho ra và phụng sự lý tưởng đời mình
Để rồi một ngày cha nhận ra ngậm ngùi
Nỗi vinh nhục giống như gã đồ tể điên rồ
Hắn mang con người ta ra khỏi đời sống
Rồi đưa họ đến những đấu trường oan nghiệt
Cha quá hiểu những chiêu trò lố bịch
Cha đứng riêng, không bè đảng, tị hiềm
Thế là họ gọi cha: kẻ dị hợm vô loài
Con gái yêu ơi, con còn quá nhỏ để hiểu
Muốn biết đúng sai, cần phải có một độ lùi lịch sử
Vụ án vườn Lệ Chi xưa là minh chứng hùng hồn
……
Nếu một ngày cha mất đi vĩnh viễn
Con đừng buồn, đừng than khóc nghe con
Hãy nhìn đám mây, giọt nước, đồng xanh
Cha là nước – H2O vốn dĩ
Bốc hơi lên kết tụ thành mây trời
Một hôm mây tan thành mưa tưới mát ruộng đồng
Cha là mây, là nước là đồng xanh bát ngát
Con thấy không con, cha vẫn là mình
Dẫu hình hài có chuyển hóa muôn dạng thức
Trái tim cha luôn xoay quanh một trục lý tưởng
Đó sẽ là tâm cho mọi kiếp luân hồi
……
“Ai bảo xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước một nhành mai”
Nếu một ngày thân xác cha không còn hiện hữu
Nỗi lòng yêu thương vẫn bên đời
……
Mùa xuân đến con giờ thành thiếu nữ
Cha sẽ không tiêm nhiễm vào con quá nhiều triết lý
Mọi lý thuyết đều là màu xám
Chỉ có cây đời mãi mãi xanh tươi
…….
Dù ở đâu, đi đâu, làm gì
Nhớ lời cha này con bé bỏng:
Là hoa hồng haỹ tỏa sắc hương
Là ánh nắng hãy vàng lên lộng lẫy!
[Bài thơ này riêng tặng một người đã trở về với hư không- người mà di sản anh để lại đã làm cho những hơn thua được mất, tính toán nhỏ nhen của người đời phải đỏ mặt. Xin được nghiêng mình kính cẩn hương hồn anh ]
Đà Nẵng
1.1.2015 (âm lịch)
1h50 am
Nguyễn Lê Hiền Vy (Đồng Thoại)
Chú thích:
–Jean Paul Sartre và Albert Camus: là hai triết gia Pháp, họ được xem là những người đặt nền móng đầu tiên cho traò lưu hiện sinh và hư không trong triết học.
– Vụ án Lệ Chi Viên: tức vụ án vườn vải, là vụ án mà đại thần Nguyễn Trãi bị vu oan và bị tru di tam tộc thời Lê sơ trong lịch sử Việt Nam.
Đến tháng 7 (âm lịch) năm Giáp Thân (1464), vua Lê Thánh Tông đã rửa oan cho Nguyễn Trãi, truy tặng ông tước Tán Trù bá và bổ dụng người con còn sống sót của ông là Nguyễn Anh Vũ
–Ý thơ ” Nỗi vinh nhục giống như gã đồ tể điên rồ
Hắn mang con người ta ra khỏi đời sống
Rồi đưa họ đến những đấu trường oan nghiệt” trong bài thơ của mình diễn dịch từ câu nói của Trịnh Công Sơn: “Nỗi vinh nhục đã mang con người ta ra khỏi đời sống để mang họ đến những đấu trường.”
-Bài thơ này tôi lấy cảm hứng từ một bức tranh trong quán cafe Cộng. Hình ảnh một cô bé đi bên một người cộng sản (người này có thể là cha, là anh, là một ai đó…), cô bé có cái nhìn ám ảnh lạ lùng.
–

Bình luận về bài viết này