[Thơ] – LÊN NÚI SÁNH DUYÊN PHẬT

cropped-cropped-5.jpg

Có người lên núi tìm mưa
Để chân rũ bớt bụi xưa hồng trần
Rằng nàng có phải giai nhân
Bao nhiêu mặc khách ân ần đón đưa?
Trai anh hùng gái thuyền quyên
Vậy mà lỡ mất phận duyên một đời
Lên non nàng ngộ chữ tình
Hóa ra thứ ấy chính mình đã chôn
Tình riêng chôn gốc bồ đề
Nhờ Phật chuyển hóa trăm bề đa đoan
Chim hồng ngậm hạt sương mai
Mang lời kinh khổ xây đài từ tâm
Giai nhân thắp ngọn đèn dầu
Lửa lên tan hết âu sầu ngàn thu
* * *
Có người lên núi tìm thơ
Vó ngựa đã mỏi giấc mơ quan trường
Ở đây sống thật là mình
Hồn nhiên như cỏ như tình còn tơ
Chẳng bận ngó trước nhìn sau
Chỉ nghe men rượu tẩm sâu đáy lòng
Gã say toan tính được gì?
Mặc cho lệ chảy hoen mi đã đời
Thân trai nặng gánh sơn hà
Năm châu bốn bể quê nhà nơi nao
Leo lên đỉnh núi ngất trời
Mây tan nhìn xuống cõi đời hư vô
Phật rằng : “Sắc bất dị không” (*)
Công hầu danh lợi như bông dễ lìa
Người nghe chứng ngộ cúi đầu
Lạy bông lúa trổ, lạy câu kinh vàng
* * *
Lời rằng mặc khách giai nhân
Xưa nay vốn dĩ hồng trần trêu ngươi
Vậy nên lấy một chữ THIỀN
Nhẹ nhàng hoa nở trong miền vô vi!

Nguyễn Lê Vy
Đà Nẵng
10.10.205

(*) Sắc bất dị không, không bất dị sắc nghĩa là: có cũng không khác không, mà không cũng không khác có.
(Bài thơ được viết sau khi ngồi đọc cuốn Duyên của Bạch Lạc Mai tại vệ đá cạnh chùa trên núi Ngũ Hành Sơn. )

Bình luận về bài viết này

Blog tại WordPress.com.

Lên ↑